Cát Tiên
TRANG NHÀTÁC GIẢBIÊN KHẢOTRUYỆN, KÝeBOOKSBLOGS
Truyện, ký
Tô Thị Vọng Phu
Trọng Đạt
Cuộc chiến tranh dài nhất của thế kỷ mở đầu nửa đêm 19 tháng 12 năm 1946 khi Việt Minh tấn công quân Pháp tại Hà Nội và kết thúc vào lúc trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975 khi Sài Gòn thất thủ. Cuộc chiến 28 năm khói lửa ấy đã tàn phá quê hương tôi, giết hại đồng bào tôi và kìm hãm đất nước tôi trong vòng nghèo đói lạc hậu.
Tính đến nay, giữa năm 2003 cuộc chiến tranh dài nhất thế kỷ ấy đã được 28 năm qua. Hai tháng trước đây, lễ kỷ niệm ngày 30 tháng 4 đã được tổ chức long trọng tại một giảng đường của trường đại học Arlington Texas, ngày lễ ấy thật là đông đảo, gấp bội những lần trước đây. Tôi thấy 28 cô gái mặc áo dài tha thướt, mỗi người cầm một bó hoa huệ trắng lần lượt bước lên khán đài đặt lên bàn thành hình vòng tròn để tượng trưng cho 28 năm tha hương vong quốc, 28 năm Sài Gòn thất thủ... Tự nhiên tôi chợt nghĩ tới bước đi khủng khiếp của thời gian, mới ngày nào xích sắt xe tăng địch nghiến rầm rầm trên đường phố của Thủ Ðô... tôi có cảm tưởng như cơn khói lửa vừa mới tàn lụi ngày hôm qua...
Tôi sinh ra và lớn lên trong cơn khói lửa của cuộc chiến tranh Việt Pháp, tôi trưởng thành trong cơn khói lửa của cuộc nội chiến hay nói khác đi cuộc chiến tranh Quốc Cộng. Thấm thoắt cuộc chiến tranh dài nhất của thế kỷ đã chấm dứt từ 28 năm về trước qua hình ảnh của 28 cô gái mang những bó hoa huệ trắng trong ngày lễ vừa rồi, 28 năm sau khi cuộc chiến tranh dài nhất thế kỷ chấm dứt cũng là lúc tôi hoàn thành tập truyện ngắn này. Thật là một sự trùng hợp ngẫu nhiên khi 28 năm sau cuộc chiến tranh 28 năm khói lửa chấm dứt thì tôi viết xong tập truyện ngắn này để làm sống lại hoàn cảnh lịch sử đất nước tôi từ 56 năm trước đây khi tôi còn là một đứa trẻ, lịch sử tang thương đau khổ của một đất nước bị dầy vò xâu xé vì chiến tranh cách mạng.
Tôi sinh ra và lớn lên trong cơn khói lửa, tôi chạy loạn từ những năm tháng đầu và cả những ngày cuối cùng của cuộc chiến tranh dài nhất của thế kỷ. Là một nhân chứng, tôi cảm thấy như có bổn phận phải viết lên giai đoạn lịch sử đầy máu và nước mắt ấy đã diễn ra trên đất nước tôi và cũng phải nói lên những nỗi khổ đau dân tộc. Chiến tranh đã chấm dứt từ 28 năm qua nhưng biết bao vết thương còn để lại, những vết thương còn rỉ máu: những gia đình tan tác trong bom đạn hay phân ly trong cơn khói lửa... những người thiếu phụ chờ đợi một cách vô ích những kẻ ra đi không bao giờ trở lại.
Trong Lời nói đầu của truyện Gió Ðầu Mùa, Thạch Lam viết:
“Trước ngọn gió đầu mùa... tôi lại nghĩ đến những người nghèo khổ đang lầm than đói rét cả một đời, gió heo may sẽ làm cho họ buồn rầu lo sợ, vì mùa đông sắp tới, mùa đông giá lạnh và lầy lội phủ trên lưng họ cái màn lặng lẽ của sương mù và lòng tôi se lại, khi nghĩ rằng chỉ một chút âu yếm, một chút tình thương, cũng đủ nâng đỡ an ủi những người khốn cùng ấy...
...Văn chương là một thứ khí giới thanh cao và đắc lực mà chúng ta có, để vừa tố cáo và thay đổi một cái thế giới giả dối và tàn ác, vừa làm cho lòng người được thêm trong sạch và phong phú hơn.”
Tôi không nghĩ rằng văn chương của tôi là khí giới nhưng có thể là một chút tình thương, một chút âu yếm để xoa dịu phần nào những vết thương do chiến tranh để lại cũng như để vuốt ve an ủi những nỗi khổ đau của những kẻ nạn nhân khốn cùng ấy.
Xuất bản: Hoài Bão 2003
Bìa mềm: 6 x 9, 210 trang
Giá bán: $12.00
Liên lạc để mua sách:
• Nguyễn Trọng Đạt
datnguyen2750@sbcglobal.net
   © Cát Tiên